Cuộc đào tẩu tìm bình yên "Bỏ phố về vùng ven"

Trào lưu "bỏ phố về quê" hay dạt về vùng ven luôn được phủ lên một lớp filter màu hồng phấn với những từ khóa thời thượng như "healing" (chữa lành), "sống chậm" hay "nuôi cá trồng rau". Thế nhưng, không ai nói cho bạn biết rằng đằng sau bức ảnh ngồi uống trà thi vị giữa khu vườn ngập nắng là những giây phút đánh đổi trên đường về.
photo1623577916569-16235779169431135647954-1765852748.webp

Tuần trăng mật của cuộc sống "bỏ phố"

Quyết định rời bỏ nội đô chật chội để về vùng ven thường bắt đầu bằng một giấc mơ rất đẹp và… rất giống nhau. Đó là khát khao thoát khỏi bốn bức tường chung cư bê tông ngột ngạt để đổi lấy một căn nhà phố liền kề rộng rãi, có sân trước để đỗ ô tô và sân sau để thỏa mãn đam mê decor theo phong cách tối giản. Tháng đầu tiên sau khi nhận nhà quả thực là thiên đường. Bạn thức dậy trong tiếng chim hót thay vì tiếng còi xe, hít hà bầu không khí trong lành và cảm thấy mình như một ông chủ thực thụ đang sở hữu một dinh thự nghỉ dưỡng chứ không phải là một nhân viên văn phòng quèn. Những bữa tiệc BBQ cuối tuần mời bạn bè từ thành phố xuống chơi khiến bạn phổng mũi tự hào, cảm thấy quyết định di cư của mình thật sáng suốt và đi trước thời đại.

Khi "phượt thủ" là nghề tay trái bất đắc dĩ

Nhưng đời không như là mơ, và đường đi làm thì không thơ mộng như đường vào tim crush. Cơn ác mộng bắt đầu khi tuần trăng mật kết thúc và guồng quay công sở 8 giờ sáng điểm danh quay trở lại. Khoảng cách 25 cây số từ nhà đến văn phòng tại Quận 1 bỗng chốc biến bạn thành một "phượt thủ" bất đắc dĩ mỗi ngày. Để kịp giờ chấm công, chiếc đồng hồ báo thức phải réo rắt từ 5 giờ 30 sáng. Chỉ cần nướng thêm 15 phút, bạn sẽ lập tức bị nuốt chửng bởi dòng người kẹt cứng tại các cửa ngõ tử thần như Quốc lộ 13 hay đường Nguyễn Hữu Thọ.

Lúc này, sự "healing" buổi sáng tan biến sạch sẽ, nhường chỗ cho cuộc chiến sinh tồn giữa làn xe máy và những gã khổng lồ container. Sau một tiếng rưỡi hít đủ các loại bụi mịn PM2.5 và khí thải, bạn đến công ty với một chiếc áo sơ mi đẫm mồ hôi và cột sống kêu gào thảm thiết. Chiều về, điệp khúc ấy lặp lại. Khi về đến căn nhà mơ ước lúc 7 giờ tối, năng lượng của bạn đã cạn kiệt đến mức chỉ muốn nằm vật ra sofa, chẳng còn tâm trí đâu mà tưới cây hay tận hưởng cái sự "chill" mà mình đã bỏ tiền tỷ ra để mua.

trung-tam-hn-1765852748.jpg

Chi phí ẩn của sự bình yên

Nhiều người tặc lưỡi cho rằng ở xa một chút nhưng giá nhà rẻ hơn, bù qua sớt lại vẫn lời. Nhưng đó là cách tính của những người chưa từng trải nghiệm sự bào mòn của thời gian. Nếu làm một phép toán sòng phẳng, mỗi năm bạn đang vứt qua cửa sổ khoảng 500 giờ đồng hồ chỉ để nhìn đèn đỏ và đuôi xe người khác. 500 giờ đó là một con số khổng lồ, đủ để bạn học thông thạo một ngoại ngữ mới hoặc kiếm thêm thu nhập từ một nghề tay trái, nay chỉ dùng để "đốt" xăng và bào mòn sức khỏe.

Chưa kể đến một sự thật phũ phàng khác là sự cô lập xã hội. Từ ngày về vùng ven, những cuộc hẹn cà phê ngẫu hứng với bạn bè hay những buổi xem phim muộn bỗng trở thành điều xa xỉ. Bạn bè ngại xuống vì xa, bạn ngại lên vì lười. Dần dần, bạn trở thành người tối cổ trong các cuộc vui, và căn nhà rộng rãi xinh đẹp kia bỗng trở thành một chiếc lồng son cô đơn. Sự yên tĩnh mà bạn từng khao khát đôi khi lại biến thành sự buồn tẻ đến nao lòng khi xung quanh 9 giờ tối đã tắt đèn đi ngủ, thiếu vắng hoàn toàn sự nhộn nhịp của các cửa hàng tiện lợi hay quán xá đêm khuya.

Đừng để trào lưu trên mạng xã hội đánh lừa, bởi một ngôi nhà đẹp là nơi giúp bạn tái tạo năng lượng sống, chứ không phải nơi khiến bạn thở dài ngao ngán mỗi khi nghĩ đến quãng đường trở về.